Bác sỹ Hoàng Thị Mỹ Lâm từ cộng hòa liên bang Đức gửi về cho Nghiệp đoàn báo chí Việt Nam.

Tuy rằng ông bà cụ thân sinh xuất thân từ thành phố Vinh / Nghệ An, nhưng tôi đươc sinh ra vào năm 1951 tại một vùng núi sâu đất độc ở phía Tây Nghệ An sau khi dân cư thành phố Vinh phải tản cư ra khỏi thành phố trong phong trào tiêu thổ kháng chiến của Xô Viết Nghệ Tĩnh. Cuộc sống trên núi rừng vốn đã khó khăn, nay lại đèo bồng theo một đứa con nheo nhóc nên ba mẹ tôi quyết định ly hương ra Hà Nội.

Năm 1954 được đánh dấu với cái Hiệp Định Genève mà lúc đó ba tôi vẫn tin tưởng đó là một hiệp định đem lại hòa bình cho đất nước nên vội sắm sửa đồ đạc vải vóc chuẩn bị trở về Vinh. Rất may là trên đường phố Hà Nội ba tôi gặp lại một người bạn thân vừa trốn thoát từ Nghệ An ra Hà Nội và họ báo cho biết tình hình đấu tố đang diễn ra khốc liệt tại quê nhà. Thế là ba mẹ tôi phải bán tháo tất cả đồ đạc và đáp một trong những chuyến tàu lửa cuối cùng rời Hà Nội đi Hải Phòng, là nơi có những chuyến tàu biển hay những chuyến bay vào Nam. Gia đình ba mẹ tôi gồm 3 người bay vào Saigon trên một chuyến bay chở hàng vào cuối năm 1954, trong trí óc non nớt của đứa trẻ chưa đầy bốn tuổi tôi còn nhớ cảnh người ngồi la liệt trên sàn máy bay.

Sau một thời gian ngắn lưu trú ở Saigon, ba tôi tìm được việc làm ở Quy Nhơn và gia đình nhỏ chúng tôi đã sống tại đó cho đến năm 1960. Quy Nhơn thời đó bình yên hiền hòa, nhờ vậy mà tôi đã có một thời thơ ấu vô cùng an lành .

Khi chiến tranh đe dọa bùng phát ở miền Nam ba tôi tìm cách thuyên chuyển chỗ làm để đưa gia đình vào Saigon. Tôi tiếp tục học tiểu học tại một trường nhà Dòng gần nhà, rồi trải qua 7 năm trung học tại trường Nữ Trung Học Gia Long và 7 năm đại học tại trường Đại Học Y Khoa Saigon.

Cho đến ngày 29.04.1975 ba tôi lại bị lầm một lần nữa, ông cụ vẫn nghĩ là miền Nam Việt Nam sẽ thành một địa điểm trung lập dưới sự giám sát quốc tế. Ngày 30.04.1975 thì cả nhà mới thực sự vỡ mộng. Tuy nhiên vào thời điểm đó cá nhân tôi còn tin vào một sự thống nhất hòa bình và tốt đẹp cho quê hương.

Thế rồi xã hội ngày càng bị đảo lộn. Sách vở trong ngăn tủ bị công an phường khóm đe dọa khiến ba mẹ tôi phải lén tôi đem bán ve chai cho dù đó là Sách Hồng cho trẻ thơ hay sách chuyên môn y khoa anh ngữ. Băng nhạc cũng bị vất vào thùng rác để tránh lôi thôi. Loa phường gắn trên mỗi cột điện inh ỏi giọng điệu háo thắng và nhạc the thé. Mỗi lần đổi tiền là một lần cuộc sống gia đình lại bị chao đảo. Chỗ làm trong Bệnh Viện cũng bị va chạm với các đồng nghiệp đến từ miền Bắc, họ ngơ ngáo trước những máy móc và phương pháp điều trị nhưng tỏ thái độ rất là bề trên, các đồng nghiệp thầy trò miền Nam chỉ ngấm ngầm trao đổi nhau những cái nhìn chua chát và từ từ „ biến mất „; người ở lại phải tiếp nhận ngày càng nhiều thêm các đồng nghiệp miền Bắc.

Một xã hội mà lẽ phải nằm trong tay kẻ thắng trận, người dân không có một chỗ nương thân cầu cứu khi bị oan ức chèn ép. Một xã hội mà cả một nền văn hóa thân quen bị triệt tiêu trong một sáng một chiều. Một xã hội mà bị hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài, từ báo chí tin tức đến văn hóa âm nhạc… Một xã hội mà mọi người chỉ đau đáu vào chút „ nhu yếu phẩm“ gạo mốc cá ươn, vài cái lốp xe đạp hay vài thước vải thô. Một xã hội mà người dốt là khuôn vàng thước ngọc cho mọi người từ chỗ ở đến chỗ làm…Đó là thảm cảnh miền Nam sau ngày 30.04.1975.

Một cơ hội đến với tôi để được thoát ra khỏi cái xã hội đó, và chỉ mình tôi được đào thoát. Một ngày trong tháng Tư 1979 tôi bước lên con thuyền đánh cá với 297 người khác để rời quê hương. Sau bốn ngày lênh đênh trên biển cả với hai lần gặp cướp biển Thái Lan, con tàu đã cặp vào một bãi cát của Kuala Trengganu. Bốn năm ngày sau chúng tôi mới được Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đưa vào tập trung tại hòn đảo tỵ nạn Pulau Bidong.

Tại Bidong tôi phục vụ tình nguyện trong Sick Bay , một nhà thương dã chiến trên đảo, chung với các bạn đồng nghiệp tỵ nạn và một số đồng nghiệp Anh, Đức,Úc, Tân Tây Lan và Nhật.

Một cơ duyên đã đưa tôi đến nước Đức , một xứ hoàn toàn xa lạ đối với người Việt thời đó. Tại Berlin tôi đã lập gia đình sớm và trở lại nghề nghiệp khá mau. Bước đầu là làm việc trong nhà thương Westend thuộc Viện Đại Học Berlin, kế đó là tại một nhà thương của Hồng Thập Tự Đức và từ năm 1986 tôi phục vụ tại bệnh viện Bethel 30 năm liên tục cho đến tuổi về hưu.

Năm 2014 tôi được Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tín nhiệm trao cho trách nhiệm Chủ Tịch Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Cộng hòa liên bang Đức với nhiệm kỳ hai năm. Cho đến bây giờ tôi đã đảm nhiệm ba nhiệm kỳ và luôn mong mỏi có người trẻ tuổi nối bước thay thế.

Ước muốn cho quê hương

Tôi đã sống và làm việc tại Berlin trên 39 năm nay. Từ một kẻ ôm hành trang đơn độc đến Berlin, tôi đã trở thành bà nội bà ngoại với con cháu đầy đàn. Đất nước Việt Nam đối với tôi chỉ còn là kỷ niệm, nhất là sau khi hai cụ thân sinh không còn nữa.

Tuy nhiên, tôi vẫn dạy bảo các cháu trong nhà hãy đừng quên giòng máu Việt trong người. Lòng tôi quặn thắt khi thấy dân oan, tù nhân lương tâm… vẫn đầy dẫy trong nước và nhất là cuộc sống cơ cực của đa số các trẻ em từ nông thôn đến thành thị mà tuổi thơ đã bị đánh cắp từ lâu.

Do đó tôi tình nguyện dấn thân làm những việc để đánh động lương tâm thế giới hầu đòi hỏi nhân quyền, tự do và dân chủ cho Việt Nam cho dù có ngồi hay không ngồi trên ghế Chủ Tịch Liên Hội.

Để Việt Nam được sánh vai với các nền văn minh trên thế giới và tránh khỏi sự ức hiếp của Tàu Cộng, Đảng Cộng Sản Việt Nam phải chấp nhận tam quyền phân lập, bầu cử tự do, đặc biệt bảo đảm độc lập cho ngành tư pháp, bảo đảm các tự do căn bản trong nhân quyền như tự do báo chí,tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do lập hội, tự do công đoàn … và vô cùng quan trọng là xây dựng một hệ thống giáo dục miễn phí .

Berlin, ngày 19.06.2020

Hoàng Thị Mỹ Lâm

Số lượt đọc bài: 34 views (cập nhật 06h30 ngày 04 tháng 07 năm 2020)

One thought on “Bác sĩ Hoàng Thị Mỹ Lâm, câu chuyện cuộc đời.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s